Hoàng Hậu Nhát Gan

Chương 45: C45: Chương 45



Nhánh hồng thứ bốn mươi lăm

Thịnh Hoài sẽ không còn nhớ đã từng có một người nỗ lực yêu anh đến như vậy.

⁺˚•̩̩͙✩•̩̩͙˚⁺‧͙⁺˚•̩̩͙✩•̩̩͙˚⁺‧͙⁺˚•̩̩͙✩•̩̩͙˚⁺‧͙

“Em thích anh.”

Giọng nói của Kỷ Tòng Kiêu trầm thấp và bình thản, ba chữ, không một âm tiết nào bị lạc mất, tất cả đều lọt vào tai Thịnh Hoài.

Sức tác động quá lớn, lớn tới mức Thịnh Hoài nhất thời chưa thể hiểu được hàm ý sâu sắc ẩn sau ba chữ này.

Còn không đợi anh bình tĩnh lại, Kỷ Tòng Kiêu lại bổ sung thêm câu nữa——

“Cho nên chúng ta đừng qua lại với nhau nữa.”

Hai câu nói thể hiện suy nghĩ dứt khoát không cần người ta bận tâm khiến tư duy Thịnh Hoài bị giáng một đòn rất mạnh, nó đả thông mọi gông cùm xiềng xích, cuối cùng bắt đầu hoạt động trở lại.

“Cậu chắc chắn mình không nói nhầm chứ?”

“Không đâu.” Kỷ Tòng Kiêu mỉm cười, ngồi thẳng người dậy, thu lại cái tay vừa chống trán. Cậu ngước mắt lên, vẻ thâm tình sâu trong mắt phơi bày rõ rệt dưới ánh đèn trần, khiến người ta ngỡ ngàng không thôi, “Đây là nguyên nhân em né tránh anh. Bởi vì chúng ta…”

“… không thể bên nhau được.”

Kỷ Tòng Kiêu quyến luyến nhìn anh một cái cuối cùng rồi cụp mắt xuống, nhìn đ ĩa thức ăn và chén trà trong tay, vẻ buồn bã thoáng lướt qua đôi mắt. Cậu tiếp tục giải thích:

“Em đã muốn tìm cơ hội nói rõ với anh từ lâu, nhưng trong đoàn làm phim bận rộn quá, gọi điện thoại thì không đủ nghiêm túc, cho nên chỉ đành kéo dài tới bây giờ. Bao lâu nay, không liên lạc với anh không phải vì em muốn mối quan hệ này phai nhạt dần, chuyện này không có tác dụng với anh, anh là người muốn truy tìm một nguyên nhân thật rõ ràng.”

Cậu ngẩng đầu cười với Thịnh Hoài, trong giọng nói toát lên vẻ kiêu ngạo.

Sau đó cậu lại dời mắt đi, khôi phục lại giọng điệu bình thản khổ tâm ban nãy, “Em chỉ là… chỉ là sợ liên lạc với anh nhiều quá, sẽ làm dao động quyết tâm muốn cắt đứt với anh của mình.”

“Tình cảm tuổi trẻ không thể coi là thật, đa phần là phù dung sớm nở tối tàn.” Giây phút này lòng Thịnh Hoài ngổn ngang trăm mối, còn anh chỉ có thể thốt ra một câu nói yếu ớt vô lực giữa sự hỗn loạn rối ren ấy.

Kỷ Tòng Kiêu cau mày, cố tình né tránh ánh mắt anh nhưng rồi lại quay về gương mặt Thịnh Hoài, không nhúc nhích, “Chuyện này không như anh nói đâu.”

Thịnh Hoài ngước mắt lên nhìn cậu.

“Thứ gọi là tình cảm này, cho dù xảy ra với bất kỳ ai, bất kể tuổi tác bao nhiêu, giới tính gì, chỉ cần là sự chân thành thuần túy thì đều đáng được tôn trọng.”

Những câu từ trầm ổn và nghiêm túc vang vọng bên tai, bấy giờ Thịnh Hoài mới ý thức được bản thân mình vừa nói không biết lựa lời, đã làm tổn thương Kỷ Tòng Kiêu. Không ai hi vọng sự thật lòng của bản thân lại bị người mình thích đánh giá là không thể coi là thật, đấy là một sự xúc phạm. Nó xúc phạm người nói và cả tình yêu của cậu ấy.

“Anh xin lỗi.” Thịnh Hoài cau chặt mày, muốn nói gì đó nhưng quanh đi quẩn lại vẫn chỉ thốt ra được ba chữ nghèo nàn cứng nhắc. Nó không thể hiện được một chút nào sự áy náy của anh, cũng dễ khiến người ta lầm tưởng đây chỉ là sự đối phó qua loa.

Anh nhìn Kỷ Tòng Kiêu, nếp nhăn giữa hai hàng lông mày sâu hơn, trong đôi mắt vốn điềm đạm thường ngày giờ lóe lên vẻ sốt sắng hiếm thấy.

Nhưng trước mắt anh, vẻ mặt Kỷ Tòng Kiêu vẫn bình thản như vậy, bên môi nhếch lên một nụ cười hời hợt. Dường như sự bất mãn ban nãy đã được ba chữ này dễ dàng xoa dịu.

“Em cũng hi vọng nó là phù dung sớm nở tối tàn.”

Thậm chí nếu như có thể, cậu sẵn sàng chưa bao giờ nảy sinh tình cảm ngoài dự liệu với Thịnh Hoài. Chỉ là chuyện tình cảm, nếu như có thể thích gì làm nấy thật, vậy thì số chàng trai cô gái si tình trên thế gian này đâu đến nỗi nhiều như vậy.

“Nhất định không qua lại sao? Cậu là một người bạn rất tốt.”

Mãi cho tới bây giờ, Thịnh Hoài mới chính thức đón nhận sự thật Kỷ Tòng Kiêu thích mình, còn định cắt đứt quan hệ với mình. Tất cả sự hoảng hốt và bối rối trong tiềm thức đã bị loại bỏ, anh trở lại thành một “Thịnh Hoài” nguyên bản, dùng phương thức thẳng thắn và chân thành để giữ người lại.

Nhưng vừa dứt lời, anh hiểu ra ngay chuyện này không thể nào.

Giống như trước đây, khi anh hiểu nhầm Kỷ Tòng Kiêu rung động với Đỗ Minh Cảnh, suy nghĩ đầu tiên của anh là để cậu bạn nhỏ tránh xa gã ra một chút, dùng thời gian và khoảng cách để chữa lành tổn thương tình cảm, tránh việc hôm nào cũng chạm mặt, vết thương càng ngày càng loét ra…

Còn bây giờ, ngoại trừ đối tượng không giống, có gì khác biệt nữa đâu?

Anh không thể vì h@m muốn ích kỷ của bản thân mà vây hãm Kỷ Tòng Kiêu chịu giày vò trong nhà tù này.

Làm người không thể ích kỷ như vậy, huống chi…

Anh vẫn không nỡ.

Kỷ Tòng Kiêu quan sát biểu cảm của anh thì biết anh đã hiểu. Cậu cụp mắt nâng chén trà lên, cười nói: “Anh Thịnh, em chúc anh sớm tìm được một người mình thích thật lòng.”

“Cậu rộng lượng quá rồi.” Thịnh Hoài rót đầy cho mình một chén trà.

Kỷ Tòng Kiêu cong môi, không trả lời.

“Cảm ơn sự chăm sóc của anh bấy lâu nay.”

Cậu dùng ngôn từ khách sáo nhất, nói một cách thật qua loa những tình cảm đang dâng trào trong nội tâm mình.

Thịnh Hoài cúi đầu, bưng chén trà vừa rót thêm, trà hơi đầy, gần như sắp tràn ra khỏi miệng chén, không phù hợp với lễ nghi rượu đầy trà vơi(*) cổ xưa.

(*) Ý tứ của nét văn hóa này chính là: Lúc châm trà mời khách thì không nên rót đầy, chỉ nên rót vơi, bảy tám phần là được rồi. Bởi vì nước trà nóng, nếu rót đầy chén chẳng những có thể làm cho khách bị phỏng, mà chén trà quá nóng, khách cũng không có cách nào bưng lên để uống được. Ngoài ra chén trà đầy sẽ khiến nhiệt độ của trà khó hạ xuống làm ảnh hưởng đến việc cảm thụ hương vị trà. Cho nên, theo cổ nhân làm như thế là không có sự tôn kính đối với khách. Nói sâu xa thêm một chút, thậm chí còn có ý là đuổi khách về. Có nhiều nơi, coi hành vi như thế chính là bưng trà tiễn khách.

Tham Khảo Thêm:  Chương 1230: Sở Gia Cấm Địa

Trong văn hóa trà, người xưa coi trọng ba yếu tố là xem, ngửi và phẩm khi thưởng thức trà. Xem chính là xem màu sắc của trà, ngửi chính là ngửi mùi vị của trà, còn phẩm chính là phẩm hương vị của trà. Người dùng trà chiêu đãi khách cần chú ý trong lúc nói chuyện với khách, mượn hương vị của trà để tạo nên một bầu không khí thảnh thơi, thanh nhàn, hòa ái. Vì vậy mới sinh ra quy tắc “châm trà chỉ đầy bảy phần, lưu lại ba phần cho nhân nghĩa”. Làm được như vậy là đã thể hiện đầy đủ sự tôn trọng và lễ nghĩa đối với khách.

Không phải là Thịnh Hoài không biết, chỉ là trong chén không phải chỉ chứa mỗi trà, trong chiếc chén thanh hoa to chưa bằng một lòng bàn tay này còn chứa đựng tình cảm gần một năm qua của bọn họ.

“Anh tôn trọng quyết định của cậu.”

Thịnh Hoài cụp mắt, bưng chén trà vững vàng, uống một hơi cạn sạch.

Kỷ Tòng Kiêu vừa ra khỏi phòng riêng, nụ cười trên mặt sầm xuống ngay tức khắc. Cậu đứng tại cửa ra vào bình tĩnh trong chốc lát, rồi mới nhấc mũi chân định rời đi. Nhưng đôi chân còn chưa kịp cất bước thì dừng lại. Cậu ngoảnh đầu nhìn cánh cửa đóng chặt phía sau, cuối cùng quay lại, mí mắt khép hờ, tay giơ lên đeo khẩu trang, che đi tròng mắt tối tăm và bờ môi mỏng nhợt nhạt.

Hai tay đút trong túi, cậu rời khỏi nhà hàng một mình. Trong khoảnh khắc bước ra ngoài, gió đêm đông lạnh lẽo thét gào ập tới, thổi bay sự ấm áp cậu mang từ bên trong nhà hàng ra.

Kỷ Tòng Kiêu đứng ở cửa nhìn ra xa, bước chân khẽ nhấc lên rồi lại hạ về chỗ cũ.

Không biết nên đi đâu.

Đêm đông lạnh giá, dòng xe cộ ầm ĩ, đèn đuốc bốn phía sáng choang, tiếng cười nói hoan hô không ngớt. Chỉ có mình cậu cô độc đứng ở rìa đường, dường như đang ở một mình trong thế giới khác, mọi sự náo nhiệt và tưng bừng ngoài kia đều cách xa cậu cả mười triệu dặm.

Trong phút chốc như quay trở về mùa đông của bảy, tám năm trước.

Hồi đó cậu lén lút đăng ký tham gia kỳ thi nghệ thuật của Đế Ảnh, không ngờ lại bị mẹ phát hiện. Giữa bao lời trách cứ và áp đặt không ngừng, cậu quyết định nói ra khỏi miệng tất cả sự bất mãn và dồn nén bao năm qua, xé nát sự hòa bình và yên lòng giả tạo được ra sức duy trì trong cái nhà đó. Cuối cùng cậu bỏ nhà đi giữa tiếng mắng chửi điên cuồng của mẹ, không quay đầu lại nữa.

Năm đó cậu mới chỉ là một cậu thiếu niên mười bảy tuổi, ỷ vào sự dồn nén nhẫn nhịn nhiều năm và sự kích động nhất thời, cắt đứt quan hệ triệt để với người nhà. Trên người chỉ còn một tấm thẻ căn cước và một cái điện thoại di động là được phép mang đi.

Cậu không có tiền mặt, cũng không có thẻ, càng không thể nhờ vả bạn bè. Khi đang đứng bên lề đường bị gió lạnh thổi đến buốt tim, cậu mới phát hiện mình không còn chỗ nào đi được, đừng nói nơi dừng chân lâu dài, ngay cả nơi để trú ngụ một đêm cũng không có. Có khi sơ sểnh một cái, cậu lại chết cóng trên đường giữa đêm đông mất.

Mãi cho đến khi ấy, cậu mới hiểu được bỏ nhà đi, cắt đứt quan hệ trông thì có vẻ tự do tiêu sái, vui sướng tràn trề vì được làm điều mình muốn, nhưng không có nhà để về, đây mới là hiện thực.

Chỉ là bây giờ và hồi đó không giống nhau nữa.

Khi đó tuy không có chỗ nào để đi, thế nhưng cậu vừa thoát khỏi gia đình, tiến về phía trước trên con đường mình muốn đi, cho dù có hoang mang lẫn sợ hãi, cùng lắm thì đó cũng chỉ là ban đầu thôi. Thủ đô rộng thế này, ắt có chỗ cho cậu dung thân.

Nhưng hiện tại, cậu đã không còn là chàng thiếu niên không xu dính túi như năm đó, bất động sản đứng tên cậu không chỉ có một, căn hộ cao cấp trên tầng 22 là nơi cậu đã chọn làm chốn yên thân cho bản thân nửa đời sau.

Nhưng cậu lại không muốn về.

Về thì sao, vẫn chỉ là một nơi lạnh lẽo không có hơi thở con người.

Không có chỗ nào để đi, đồng nghĩa với việc trái tim không còn nơi nào để quay về.

Cánh cửa nhà hàng bị đẩy ra, Kỷ Tòng Kiêu hoàn hồn khỏi câu nói “Chúc mừng năm mới, hoan nghênh quay lại lần nữa” từ cô nhân viên vui tươi. Cậu cử động ngón tay cứng ngắc, bước đi.

Cậu vẫn không biết nên đi đâu, nhưng cũng không thể cứ đứng chặn lối quán ăn của người ta mãi được. Cũng may trước nhà hàng chỉ có một con đường đá, không cần lựa chọn.

Gió lạnh hắt vào vạt áo lông của cậu, vạt áo phía trước còn chưa kéo kín, gió luồn vào ăn mòn nhiệt độ cơ thể.

Nhưng cậu lại không hề có ý định muốn kéo khóa áo lại, chỉ nhét tay vào túi áo, chậm rãi bước đi. Không quan tâm con đường này hướng về phía nào, không quan tâm người đi trước người đi sau mình là ai, chỉ cảm thấy mệt mỏi đến cực hạn với thế giới này.

Không muốn làm gì cả, không muốn suy nghĩ gì hết, mọi thứ đều vô nghĩa, đã vậy cứ cho cậu một con đường, để mặc cậu đi thẳng trên nó, đi đến khi nào mệt mỏi rã rời, không đứng lên nổi nữa.

Đi thẳng tới cuối con đường, lại tiến về phía trước theo dòng người, mua vé, vào công viên trò chơi. Cuối cùng Kỷ Tòng Kiêu dừng bước trước đu quay khổng lồ cao chót vót. Cậu ngửa đầu nhìn vòng quay sáng đang chầm chậm chuyển động, bỗng nhiên nhớ ra khi tiễn Thịnh Hoài ở sân bay, anh nói, chờ cậu về sẽ đi công viên trò chơi, lên đu quay khổng lồ ngắm nhìn muôn vàn ngọn đèn mà cậu tâm niệm.

Tham Khảo Thêm:  Chương 920: C920: Giết

Nhưng bây giờ cậu về rồi, Thịnh Hoài cũng gần trong gang tấc, nhưng vào công viên trò chơi lại chỉ còn mình cậu. Sau này cũng sẽ chỉ còn mình cậu.

Có tiếng bước chân gấp gáp vang lên từ phía sau, Kỷ Tòng Kiêu khựng lại, quay đầu nhìn trong vô thức.

“Đồ khốn, đợi anh một chút! Không phải em giận vì anh không cho em ăn tráng miệng sao? Lại muốn chạy trốn trong khi anh trả tiền?!”

Âm thanh xa lạ vang lên từ sau lưng, giống như một chậu nước đá dội thẳng xuống đầu Kỷ Tòng Kiêu. Lý trí trở lại, bờ môi mỏng giấu sau lớp khẩu trang nhếch lên một nụ cười giễu cợt.

Quả nhiên cậu ngây thơ đến nực cười, thế mà lại chờ mong là Thịnh Hoài.

Sao có thể là Thịnh Hoài?

Không một ai hiểu rõ hơn cậu, một người như Thịnh Hoài đến cùng thấu hiểu cuộc sống đến nhường nào. Từng hành động của anh đều đã trải qua sự cân nhắc suy nghĩ——Không phải cân nhắc được hay mất, mà là xem xét xem hợp hay không hợp, nên hay không nên.

Giống như trước đó hai người thẳng thắn với nhau, anh không hề hỏi nguyên nhân vì sao cả hai không thể bên nhau. Bởi anh biết rõ, cho dù biết rồi thì có cố gắng cũng vô ích mà thôi. Cho nên hiện tại dù có đuổi theo thì sao nữa?

Chỉ có người muốn bên nhau thì mới vượt qua được gian khổ, chỉ có người muốn đi tiếp đến đích thì mới đuổi theo để níu giữ.

Cậu không cảm thấy Thịnh Hoài sẽ yêu mình chỉ trong mười mấy phút ngắn ngủi.

Chưa kể dù anh có thích thật thì sao nữa?

Dù thế nào cũng không có kết quả.

Người đàn ông trẻ bước nhanh tới từ phía sau, bất cẩn quệt phải bả vai Kỷ Tòng Kiêu. Kỷ Tòng Kiêu nhìn anh ta đi lướt qua mình, còn quay đầu lại nở nụ cười nhẹ, “Xin lỗi nhé người anh em.”

Sau đó anh ta vẫy tay, nhướng mày lên, nói với người đàn ông xếp hàng trước Kỷ Tòng Kiêu, “Giận ra mặt kia kìa!”

“Đừng đổ oan cho em, là anh nói đu quay khổng lồ đông quá, phải nhanh chóng đi xếp hàng.”

Người đang xếp hàng có giọng nói lạnh lùng, nhưng đuôi mày khóe mắt đều toát lên vẻ dịu dàng, sự yêu thương trong mắt rất rõ ràng, họ cũng là một cặp đôi đồng tính đang yêu nhau.

“Xạo vừa!” Người đàn ông trẻ cười trách một tiếng, nghiêng người nhìn hàng dài đang xếp hàng, nói: “Anh đi mua ít đồ uống, tối nay em ăn ít quá.”

Kỷ Tòng Kiêu quan sát dáng vẻ thân mật của cả hai, vẻ ngưỡng mộ đong đầy trong mắt.

Có lẽ ánh mắt cậu quá trắng trợn, người đang xếp hàng bị trêu chọc quay đầu lại nhìn cậu. Kỷ Tòng Kiêu nhìn thấy rõ ánh mắt người kia khi nhìn thấy mình, vẻ cảnh giác trong mắt thoắt cái biến thành sự đắn đo lưỡng lự.

Kỷ Tòng Kiêu tưởng mình bị người ta nhận ra, nhưng người đàn ông kia chỉ nhìn cậu rồi xoay đi. Có vẻ chờ đợi chán quá, anh ta lấy điện thoại ra.

Không bao lâu sau, người đàn ông trẻ mang đồ uống nóng trở về, một ly trà sữa cho người yêu, một ly cà phê cho mình, cuối cùng một ly cà phê nóng khác được đưa đến trước mặt cậu.

Kỷ Tòng Kiêu ngước mắt nhìn anh ta.

“Vừa nãy đụng phải anh, xin lỗi nhé. Uống chút đồ nóng giữa mùa đông sẽ ấm hơn đấy.”

Ở phương diện này thì Kỷ Tòng Kiêu khá cảnh giác, gần như chưa bao giờ cậu nhận đồ của người lạ. Nhưng nụ cười của người đàn ông trước mặt quá đỗi ấm áp, khí chất quanh thân anh ta rất ôn hòa, khiến cậu vô thức nghĩ đến Thịnh Hoài.

Cậu bèn vô thức giơ tay nhận lấy, “Cảm ơn.”

“Người anh em tới đây một mình sao? Đi công viên trò chơi một mình có gì thú vị chứ…” Người đàn ông trẻ có nụ cười ấm áp là một người lắm lời, anh ta bắt chuyện với cậu như thể thân quen lắm, cho dù Kỷ Tòng Kiêu chỉ thi thoảng đáp lại một câu nhưng vẫn chẳng ảnh hưởng chút nào tới sự nhiệt tình của anh ta. Hàng người xếp hàng dài dằng dặc chầm chậm rút ngắn, trong thời gian này, người đàn ông kể cho cậu nghe về những dòng sông và ngọn núi hùng vĩ mà anh ta đã nhìn thấy trên hành trình của mình, nhiều câu chuyện bi thảm nhưng đầy hy vọng mà anh ta đã nghe được trong chuyến đi, thậm chí cả sân thượng rộng lớn trong ngôi nhà của anh ta cũng đầy hoa và cỏ… Còn người yêu anh ta cũng không cản, thi thoảng còn chen đôi câu sửa lại hồi tưởng nhầm lẫn của anh ta.

Đến khi tới lượt bọn họ, câu chuyện mới dừng lại.

Hai người kiểm tra vé, khi bước vào cabin, người đàn ông trẻ quay lại mỉm cười với Kỷ Tòng Kiêu đang đợi phía sau họ.

“Cuộc sống khó khăn lắm, đôi khi chúng ta sẽ cảm thấy có lẽ bây giờ không thể vượt qua nổi, nhưng thật ra chỉ cần đợi đến lúc vật đổi sao dời, khi quay lại nhìn, anh sẽ nhận ra không có chuyện gì là không vượt qua được.”

“Tâm trạng không tốt thì có thể tìm vài bộ phim tài liệu về thảm họa để xem thử, anh sẽ thu hoạch được những điều ngoài tưởng tượng.” Người yêu anh ta bổ sung.

Kỷ Tòng Kiêu ngẩn ra nhìn hai người từ từ vào cabin, bỗng nhiên nhoẻn miệng cười.

Cho nên hai người họ cứ dông dài lải nhải nãy giờ là vì phát hiện ra trạng thái của cậu không ổn sao?

Cậu chui vào cabin, mở ly cà phê nóng suốt quá trình chưa động tới uống một ngụm. Vị ngọt nhẹ thoáng hòa tan sự đắng chát trong lòng.

Cậu ngước đầu, dựa lên ghế ngồi ngẩn ngơ, nhếch môi.

Không có chuyện gì không vượt qua được sao?

Nếu như chuyện này không phải chỉ nhất thời, mà kéo dài cả một đời thì sao? Trừ khi sinh mệnh dừng lại, nếu không sao có thể không còn trở ngại?

Tham Khảo Thêm:  Chương 1203

Đu quay khổng lồ chầm chậm bay lên, các kiến trúc dưới mặt đất trở nên nhỏ bé, bóng người lại càng không thấy rõ. Cả công viên trò chơi ở bên dưới, lướt ngang qua ngọn núi tối tăm, có ánh sáng dần dần lọt vào mắt, đèn xe và đèn đường đan xen nhau, muôn vàn ngọn đèn sáng lấp lánh. Cảnh đêm của thành phố phồn hoa được chiêm ngưỡng không sót thứ gì.

Cho dù là Kỷ Tòng Kiêu thì cũng chưa từng được thấy màn đêm thế này.

Dù biết phong cảnh nơi đây rất tuyệt, nhưng cậu chưa từng nghĩ mình sẽ lên đây ngắm nghía. Cậu là kẻ hèn nhát, chưa bao giờ dám ngắm nhìn muôn vàn ngọn đèn này khi một mình, bởi để một người chứng kiến được cảnh này thì họ sẽ mãi mãi cô đơn.

Cậu đã từng nỗ lực tìm một người đi cùng, nhưng đám bạn xấu của cậu chỉ thích các hoạt động náo nhiệt, mấy cô bạn gái trong tin đồn thì toàn là không minh bạch. Chưa kể chuyện này quá thân mật, chạm đến nội tâm cậu, nghĩ tới nghĩ lui, cùng lắm cũng chỉ có Kiều Dịch là thích hợp.

Thế nhưng Kiều Dịch sợ độ cao, đương nhiên không thể đi cùng.

Vì thế chuyến đi này cứ mãi bị trì hoãn, cho đến khi quen Thịnh Hoài.

Vốn dĩ tưởng rằng lần này thật sự có người đi cùng rồi, nhưng nào ai biết, quay đầu lại vẫn chỉ còn một mình nếm trải sự tĩnh mịch vô biên.

Còn người đã từng có thể đồng hành với mình, từ bây giờ không còn liên quan tới cậu nữa, gặp lại cũng chỉ là người dưng.

Mọi sự dịu dàng và quan tâm từng thuộc về cậu, cuối cùng sẽ đều bị thu hồi. Sẽ có một người khác xuất hiện, khiến Thịnh Hoài đặt trong tim, chiều theo họ, yêu thương họ. Thịnh Hoài sẽ cười với họ, sẽ nắm tay họ, sẽ ôm họ, sẽ hôn lên môi họ, sẽ nói với họ những lời tâm tình mà cậu chưa từng được nghe, sẽ tỉ mỉ chăm sóc họ chu đáo, sẽ ở bên cạnh họ mãi mãi…

Những gì đã từng thuộc về cậu sẽ không còn nữa, sẽ bị một người khác chiếm lấy. Còn cậu, chỉ có thể đứng nhìn từ xa, nhìn bọn họ hòa thuận hạnh phúc, nhìn những dấu vết cậu từng lưu lại, từng chút từng chút một biến mất. Sau đó, Thịnh Hoài sẽ không còn nhớ đã từng có một người nỗ lực yêu anh đến như vậy.

Hai tay che mặt, nước mắt len lỏi giữa những ngón tay.

Đu quay khổng lồ đã lên đến vị trí cao nhất, trên đầu cậu, ánh sao lấp lóe, sau lưng cậu, đèn đóm sáng lung linh. Cách đó không xa có pháo hoa nổ tung, người dưới mặt đất nhảy cẫng lên hoan hô, cặp đôi yêu nhau dịu dàng trao nhau nụ hôn ở cabin trước. Chỉ có cậu, giữa ánh sáng vụt tắt, khóc không thành tiếng.

Trút hết nỗi lòng một lát, ít nhất khiến Kỷ Tòng Kiêu tỉnh táo lại khỏi cơn mê man ban nãy.

Khi rời khỏi đu quay khổng lồ, người đợi xung quanh đã ít hẳn đi. Đã sắp sang ngày mới, hầu hết mọi người đều tụ tập ở đài phun nước trung tâm để đếm ngược.

Cậu đeo khẩu trang lại, không có tâm trạng đi tụ tập ở chỗ náo nhiệt đó, xoay người rời khỏi.

Con đường thông thoáng, không có mấy người, ngay cả đường xe chạy cũng trống trải hẳn lên. Cậu cụp mắt đi về phía trước, bỗng nhiên bước chân dừng lại, dường như trong đầu nảy sinh ý nghĩ nào đó, bèn xoay người nhìn chiếc xe đỗ dưới bóng cây, và cả người đó.

Tiếng đếm ngược đêm giao thừa rầm rộ khắp nơi, tiếng chuông cổ kính vang lên, pháo hoa nổ rực rỡ đầy trời, cả bầu trời đêm được điểm lửa, sáng như ban ngày.

Kỷ Tòng Kiêu nhìn thấy rõ gương mặt người đàn ông kia dưới pháo hoa ngợp trời, là dáng vẻ đã khảm sâu vào đáy lòng cậu.

Thịnh Hoài nhìn vào đôi mắt còn chưa rút đi sắc đỏ hoe, lòng trào dâng sự xót xa.

Anh nghiêng đầu về phía thân xe, “Đưa em về.”

Cả chặng đường không ai nói gì, còn im lặng hơn cả lần đầu gặp gỡ.

Chiếc SUV màu đen dừng lại dưới lầu, xe tắt máy, trong xe không còn sáng đèn nữa, chỉ còn ánh đèn đường mờ nhạt xuyên qua cửa sổ xe hắt vào trong chút tia sáng.

Hai người không ai mở lời, cũng không ai cử động.

Kỷ Tòng Kiêu ngồi ghế bên cạnh tài xế, đợi Thịnh Hoài mở miệng. Cậu biết, anh có lời muốn nói.

“Đợi em không còn thích anh nữa, chúng ta quay trở lại được không?” Thịnh Hoài thấp giọng hỏi. Anh cũng không biết vì sao mình muốn hỏi câu này, anh chỉ biết vì đáp án này, anh cam tâm tình nguyện đứng đợi trong gió rét bên ngoài công viên trò chơi hơn một tiếng đồng hồ.

Trong khoang xe lặng thinh, chỉ nghe loáng thoáng được tiếng hít thở khó mà nhận ra của hai người.

“Thịnh Hoài.” Kỷ Tòng sau khi im lặng một lúc lâu, khẽ gọi tên anh, “Anh phải biết, em yêu anh.”

Bởi vì yêu tha thiết cho nên mới không chắc chắn được liệu có ngày mình không còn thích nữa không. Cho dù là có cũng chưa chắc đã cam đoan được rằng, phần tình cảm này liệu có không bị “tro tàn lại cháy” nữa hay không.

Thịnh Hoài nghe thấy rõ ý cậu, dựa lên lưng ghế vô lực nhắm mắt lại, mặc cho Kỷ Tòng Kiêu cởi dây an toàn xuống xe, cuối cùng biến mất khỏi tầm mắt anh.

_____________________

Tác giả có lời muốn nói:

– Độ dài lệch với dự kiến, chia chương cũng sai nên chương này mới hơi dài.

– Phần ngược tàn bạo nhất đã qua, tui cam đoan.

_____________________

Editor có lời muốn nói:

Đến đoạn Trùng Trùng rơi nước mắt trên đu quay là muốn khóc cùng ẻm luôn:(((( Mấy câu miêu tả đoạn đó thật sự đã chạm đến trái tim tôi, xót hoa hồng đỏ của tui lắm T.T May mà vớt vát được câu cuối của tác giả =))) Hi vọng bả không lừa chúng ta, ngược thế thôi nha huhu.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.